Giữa tĩnh lặng cao nguyên là tựa đề một bài viết ngắn
của tác giả Huỳnh Ngọc Chiến. Bài viết chia sẻ nhiều thông tin, kiến
thức và cảm nhận của tác giả về miền cao nguyên Buôn Ma Thuột.
Tôi đọc được bài này từ năm 2007, thấy hay, thích, cảm
ơn tác giả và lưu lại trên máy, không biết có còn đâu đó trên Internet
không. Nay xin giới thiệu lại ở đây để mọi người cùng đọc. Mong là
những ai yêu mến Buôn Ma Thuột, thích sự tĩnh lặng của núi rừng tây
nguyên sẽ thích những chia sẻ của tác giả.
- Buôn Ma Thuột có lẽ là một nơi hiếm hoi trên đất nước,
(hay có lẽ trên cả trái đất?) hầu như có đủ hình tượng của cả bốn mùa trong chỉ
một ngày. Buổi sáng nơi đây có cái dịu dàng man mác của mùa xuân, buổi trưa có
cái nắng nóng nhè nhẹ của mùa hè, buổi chiều có cái se lạnh êm ả của mùa thu,
buổi tối lại có cái giá lạnh se sắt của mùa đông. Từng ngày, bốn mùa cứ lặng lẽ
chuyển dịch trên vùng cao tĩnh lặng.
- Trải qua gần hai tuần không có Internet, không có báo chí, không có những buổi
chiều ngồi nơi quán cóc trên vỉa hè Sài Gòn nhâm nhi ly bia tán ngẫu cùng bạn
bè, thiếu những tiếng ồn ào của xe cộ đường phố, tôi có cảm tưởng mình như đã bị
cắt đứt ra khỏi cái thế giới “văn minh” quen thuộc. Thế nhưng sự thay đổi
này, gẫm ra lại hoá hay. Thoạt đầu, ta có cảm giác hụt hẫng, trống vắng, vì tưởng
như bị tước đoạt mất tất cả cái thế giới quen thuộc thường ngày. Nhưng sau đó hồn
ta sẽ tràn ngập một sự xao xuyến dịu dàng, khi chìm vào cõi tĩnh lặng mênh
mông. Cảm giác xao xuyến đó có lẽ giống như cái Anxiety của
Heidegger, làm chúng ta bâng khuâng không sao thốt được nên lời. Anxiety
robs us of speech! Heidegger cho rằng đó là kinh nghiệm để con người cảm
nhận được sự hiện diện của Hư Không (Nothing), khi cảnh vật
quanh ta như tan biến đi, chỉ còn lại cõi Hư Không bàng bạc vây quanh. Ngày
xưa, khi đọc câu đó trong bài “What Is Metaphysics?” (Siêu hình học là gì?) của
Heidegger, tôi chỉ mơ hồ nắm bắt được điều đó trên khái niệm, nên không cảm nhận
được gì nhiều. Nhưng chính lúc này, giữa sự tĩnh lặng êm đềm của cao nguyên, và
trong cơn xao xuyến của tâm thức, tôi lại nghe câu văn kia vọng lên một âm hưởng
khác.
Anxiety robs us of speech. Because beings as a whole slip away, so that just
the nothing crowds round, in the face of anxiety all utterance of the “is”
falls silent... The nothing reveals itself in anxiety. (Sự xao xuyến khiến
chúng ta bâng khuâng không sao thốt được nên lời. Bởi vì toàn bộ khối hiện thể
trôi lướt đi, chỉ còn có Hư Không bàng bạc vây quanh. Đối diện với sự xao xuyến
đó thì mọi phát biểu về “hiện thể” đều rơi vào im lặng… Hư Không tự thân hiển lộ
trong xao xuyến).




