tạp ghi của Giác Kiến







Pages

20.11.18

Những con đường

Ngày 20 tháng 11 năm 2018, các bạn, các anh chị và các em đến thăm người làm vườn phương thảo. Cùng với những món quà là sách là hoa, là những ý tưởng, suy tư về con người, về thời cuộc của những tấm lòng biết ơn Quá khứ và tận tụy vì Tương lai. Cùng với, mà không, thôi tạm nói vậy cho dễ hiểu.
Tôi thì chẳng nghĩ gì nhiều trong những ngày này. Việc chính vẫn là làm vườn. Nhưng những điều các bạn, các anh chị và các em chia sẻ, tâm sự cũng gợi lên một vài hình ảnh về quá khứ, vài dạng ký ức và suy tưởng.
Một là Nhớ ơn Đức Phật. Nhớ ơn các bậc Tổ, các vị Thầy đã khai mở con đường tâm linh.
Hai là nhớ các thầy cô với câu hát rất trẻ ngày xưa: Ai nâng cánh ước mơ cho em, là thầy cô không quản ngày đêm, ai dạy dỗ chúng em nên người...
Ba là câu thơ của anh Hồ Ngạc Ngữ: Có những cuộc đời mỗi ngày mỗi ngắn, để bước chân non dài những con đường.